Bất nguyên tắc và vô kỷ luật

Đây là một loại trạng thái tâm lý mà theo quan sát trong xã hội hiện nay thì hầu như chúng ta đang mắc phải, đó là sống thiếu đi những nguyên tắc để làm chuẩn mực cho cuộc sống và hành xử của mỗi cá nhân.

Vô nguyên tắc với bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào, thời điểm nào và bất cứ lĩnh vực gì

Trong mái ấm gia đình, hoàn toàn có thể có những lễ giáo cổ hủ và quá khuôn thước, gò ép con người thì hoàn toàn có thể cần phải được lược bỏ đi. Nhưng có những thứ lại quá dễ dãi giữa những mối quan hệ, có những nguyên tắc và ranh giới như giữa cha mẹ và con cháu, giữa cháu chắt và ông bà thì phải giữ gìn, tuân thủ .
Có những giá trị về đối nhân xử thế đã bị mai một, người trẻ đôi khi không còn kính trọng người lớn tuổi, con cháu lắm lúc hỗn hào với cha mẹ. Chúng ta không cần phải cơm bưng nước rót cho cha mẹ như một sự cung phụng hay để tôn vinh thứ bậc trong mối quan hệ ấy nữa, nhưng tất cả chúng ta vẫn còn có nguyên tắc tối thiểu trong hành xử đời thường trong mái ấm gia đình .
Con cái đánh chửi cha mẹ già, ngược đãi họ vì họ đã không còn trợ giúp hay thông thường được như trước. Cha mẹ có khi bỏ mặc con cháu, chúng muốn làm gì thì làm và học gì thì học, muốn thế nào thì ra .
Đó chính là những hành vi vô nguyên tắc và cũng là sự vô cảm, dẫn tới hệ lụy là đứa trẻ lớn lên gặp phải những không ổn định về tâm sinh lý, chúng sẽ trở nên đơn độc, rơi vào tự kỷ hoặc trở nên hư hỏng, sa ngã chỉ vì người chăm nom không chăm sóc tới con cháu .

Kỷ luật thế nào để trở nên có ý thức tốt, và tự do thế nào để có thể phát triển tư duy của con người.

Nhưng nguyên tắc quá dễ dẫn tới sự cứng ngắc và cưỡng bức, nhưng tự do quá dễ thành sự bỏ mặc, nuông chiều. Nói đến sự nuông chiều, đó chắc như đinh cũng là một sự yêu thương sai lầm đáng tiếc so với những người nhận được nó. Nó dễ khiến con người ta ỷ lại, chỉ biết yên cầu, ích kỷ và dần dà sẽ biến thành một con người quá quắt, phá vỡ những nguyên tắc, sự kỷ luật của tổ chức triển khai và hội đồng mà người đó tham gia vào .
Vậy thì sự bất nguyên tắc và thói vô kỷ luật là một thói quen xấu nguy cơ tiềm ẩn so với việc thiết kế xây dựng nhân cách con người cũng như hủy hoại những nền tảng cơ bản của xã hội .
Ở nhà trường, sự vô kỷ luật cũng diễn ra ở nhiều nơi, thầy cô thì nhiều lúc quá lạm dụng nghĩa vụ và trách nhiệm quản trị và dạy học của mình mà trở nên khắc nghiệt với học trò, khiến họ trở nên thụ động, sợ hãi và mất đi tính tự lập, tự chủ trong việc học cũng như tuân thủ máy móc những lao lý của nhà trường .
Nhiều khi bọn trẻ phải gián trá để được khen ngợi hoàn thành xong trách nhiệm, chấp hành tốt kỷ luật hoặc để tránh bị giải quyết và xử lý về một yếu tố nào đó. Nhưng cũng có nơi thì vô kỷ luật tới mức thầy cô cãi lộn với học viên, học viên tay đôi cãi nhau bất nhã với người dạy dỗ mình, thậm chí còn còn thử thách, rình rập đe dọa hoặc đánh cả thầy cô mình. Đây quả là những hành vi không chỉ vi phạm pháp lý nghiêm trọng mà còn tàn phá đạo đức và nhân cách một con người .
Và ở đây, tất cả chúng ta cũng đang rơi vào xích míc nội tại giữa hai yếu tố, kỷ luật thế nào để trở nên có ý thức tốt, và tự do thế nào để hoàn toàn có thể tăng trưởng tư duy của con người nhưng không bị sự phóng khoáng điều hướng tới những hành vi xấu ?

Chúng ta sống bất nguyên tắc và vô kỷ luật thế nào?

Đó là ý thức tuân thủ pháp lý của mỗi công dân chưa cao. Ví dụ như đi ra đường tất cả chúng ta thản nhiên vượt đèn đỏ, không đội mũ bảo hiểm, lấn sang phần đường dành cho loại xe khác, leo lên vỉa hè, chèn lên phần dành cho người đi bộ, bấm còi inh ỏi .
Khi bị lực lượng công vụ nhu yếu dừng xe thì hoặc là chống đối, hoặc là xin xỏ, hối lộ để được cho qua hành vi vi phạm của mình. Vậy là tất cả chúng ta đang phá hoại lao lý và kỷ cương chỉ vì tư lợi nhỏ mọn trong sự bất chấp hành vi sai lầm của bản thân .

Một xã hội mà được duy trì trong trạng thái đó với những con người như thế thì có thể làm nên trò trống gì hay không, khi mà quốc gia thì phải có luật pháp nhưng công dân của đất nước đó lại cứ thản nhiên xem thường pháp luật, vi phạm xong còn tìm cách sai trái để khoả lấp cho hành vi sai trái trước đó của mình? 

Như vậy thì cũng cần phải trách người quản trị và thực thi công vụ cũng như cái nhà nước đó đã tự mình không duy trì pháp luật và có nghĩa vụ và trách nhiệm trong việc thi hành lao lý so với công dân của họ. Vậy là trong việc này, cả nhà nước và công dân đều là những con người bất nguyên tắc và vô kỷ luật, coi thường lao lý. Vậy nên cả đôi bên đều phải kiểm soát và chấn chỉnh lại nhận thức và đổi khác hành vi của mình sao cho chuẩn mực và trở nên hợp pháp .
Chúng ta còn mắc vào sự vô nguyên tắc nào khác nữa ?
Đó là thường phá vỡ những cam kết, lời hứa, xem nhẹ thỏa thuận hợp tác trong làm ăn hoặc việc làm với đối tác chiến lược. Không coi trọng hợp đồng đã ký kết, thích thì làm, không thích thì phá bỏ, nếu xảy ra hậu quả thì tìm cách trốn tránh nghĩa vụ và trách nhiệm hoặc đổ lỗi cho người khác hoặc sự kiện khác. Đây là một thói quen thông dụng trong con người ở quốc gia tất cả chúng ta, nó gây ra biết bao nhiêu hệ lụy nguy cơ tiềm ẩn cho vương quốc và xã hội .
Vì trong giao thương mua bán quốc tế, những vương quốc tôn trọng pháp luật sẽ tẩy chay và cô lập những con người làm ăn không trọng chữ tín, không hiểu biết và tuân thủ pháp luật. Và như vậy thì những thời cơ mở mang, giao lưu với những nền văn minh, kinh tế tài chính và chính trị tăng trưởng khác sẽ bị đóng lại và bị khước từ. Vậy người dân tất cả chúng ta sẽ chỉ biết quanh quẩn xó nhà và tự cung tự túc tự cấp, hoặc cũng sẽ chỉ làm ăn được với những kẻ vô pháp, bất nguyên tắc như tất cả chúng ta .

Ăn to, nói lớn nơi công cộng, trong tập thể và bất chấp giờ giấc, sự vô nguyên tắc quả là một thứ gây hại cho con người và xã hội.

Các công dân của tất cả chúng ta còn có những căn bệnh nào nữa về sự vô kỷ luật của mình ?
Đó là sự lười biếng, thích ăn nhậu, thường trễ hẹn, muộn giờ làm, thường hoạt động và sinh hoạt không có kế hoạch và sự khoa học, siêu thị nhà hàng không để tâm tới tính bảo đảm an toàn của thực phẩm, nơi ăn chốn ở cũng bừa bộn, nhơ bẩn. Chúng ta cũng lại hay bỏ lỡ giữa chừng việc đang làm để làm những việc không tương quan khác .
Không tuân thủ quy định, lao lý của tổ chức triển khai, công ty, hội đồng. Ăn to, nói lớn nơi công cộng, trong tập thể và mặc kệ giờ giấc. Xả rác bừa bãi ở mọi nơi. Không thích người khác nói đến mình nhưng thường gây phiền hà cho người khác .
Với một loạt những năng lực nguy cơ tiềm ẩn như thế thì thử hỏi rằng tất cả chúng ta sẽ hoàn thành xong việc làm, tôn trọng người đối lập và hoàn toàn có thể đi đến hiệu quả hay giá trị tốt đẹp nào đó được không ? Vậy thì sự vô nguyên tắc quả là một thứ gây hại cho con người và xã hội, lớn hơn là cho việc thiết kế xây dựng những giá trị nền tảng của vương quốc .

Xử lý mâu thuẫn giữa vấn đề tự do và kỷ luật bằng cách nào cho ổn thoả?

Luật pháp là công cụ hữu hiệu tạo ra kỷ cương và trật tự. Luật pháp có văn minh thì con người cũng sẽ có chuẩn mực văn minh mà hành xử trong đời thường .
Và nhu yếu cao hơn nữa, đó là nhà nước phải tổ chức triển khai thực thi lao lý đó một cách rõ ràng và nghiêm minh nhất, không xuê xoa cho bất kể ai khi vi phạm, cương quyết giải quyết và xử lý đến cùng hành vi sai lầm của người khác và cũng nghiêm khắc với chính bản thân mình trong việc tuân thủ cũng như thực thi lao lý. Lúc đó tất cả chúng ta sẽ tạo ra được những nguyên tắc chuẩn mực cốt yếu để con người trong xã hội từ đó mà nương theo .
Luật pháp văn minh là lao lý không có sự độc quyền hay ưu tiên, đặc biệt quan trọng không được khẳng định chắc chắn vị thế độc quyền cho bất kể cá thể, đảng phái hay tổ chức triển khai nào trong cỗ máy nhà nước được toàn quyền nắm trọn quyền lực tối cao. Chúng ta chỉ lao lý rõ những quyền tự do của cá thể, nhưng không được xâm hại tới tự do của người khác .

Từ các nguyên tắc luật pháp tối cao này, chúng ta sẽ tạo ra những nguyên tắc mang tính dân sự và đạo đức để điều chỉnh mang tính hoàn thiện hơn hành vi và nhận thức của con người, nhưng dựa trên nền tảng luật pháp khoa học, văn minh như vừa nêu trên. Con người có kỷ luật và nguyên tắc thì mới có thể đảm bảo sự nghiêm túc trong hành động, sự đúng đắn trong nhận định, sự tôn trọng nguyên tắc và lợi ích của người khác trong xã hội.

Nếu mái ấm gia đình, nhà trường hay quốc gia mà vô tổ chức triển khai thì sẽ dẫn đến hỗn loạn. Nhưng nếu những cấu trúc xã hội này của một vương quốc mà đề ra quá nhiều nguyên tắc và kỷ luật thì lại dẫn đến nó trở thành một gánh nặng, thậm chí còn gây ra sự nhiễu loạn trong nhận thức và hành vi của con người, có khi xâm hại vào những quyền tự do ( hiến định, luật định ) của cá thể mà không hề biết .
Vậy nên, điều quan trọng là tất cả chúng ta vẫn cần phải có trước hết là một mạng lưới hệ thống lao lý rõ ràng, khoa học và chuẩn mực, trong đó tôn vinh tính kỷ luật của nhà nước, chính quyền sở tại và đại diện thay mặt là người thực thi công vụ trước hết. Sau đó là đến yên cầu với những công dân trong xã hội đó cùng tuân theo mà hành xử .

Như thế, quốc gia tất cả chúng ta sẽ sớm có những con người văn minh để mà kiến thiết xây dựng được một vương quốc tử tế và vững mạnh .

Source: https://thaiphuongthuy.com
Category : Blog

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.