Ho Chi Minh Thought – Wikipedia

Political philosophy named after Vietnamese revolutionary Ho Chi Minh

Ho Chi Minh Thought (Vietnamese: Tư tưởng Hồ Chí Minh) is a political philosophy that builds upon Marxism–Leninism and the ideology of Vietnamese revolutionary Ho Chi Minh. It was developed and codified by the Communist Party of Vietnam and formalised in 1991.[1][2] The term is used to cover political theories and policies considered as representing a form of Marxism–Leninism that has been adapted to Vietnamese circumstances and history. The ideology includes views on the basic issues of the Vietnamese Revolution, specifically the development and application of Marxism–Leninism to the material conditions of Vietnam.[3][4][5]

Whilst the ideology is named after the Vietnamese revolutionary and President, it does not necessarily reflect the personal ideologies of Ho Chi Minh but rather the official ideology of the Communist Party of Vietnam. [ 6 ] [ 7 ] [ 8 ]

As with Mao Zedong Thought, the core of Ho Chi Minh Thought is the belief that the peasantry is the revolutionary vanguard in pre-industrial societies rather than the proletariat.[9]

Bạn đang đọc: Ho Chi Minh Thought – Wikipedia

Ho Chi Minh Thought is rooted in:[10]

Ho Chi Minh, the son of Confucian scholar Nguyễn Sinh Sắc, studied Confucianism throughout his life and was a strong critic of Confucian ethics and ideals. [ 12 ] Despite this public criticism, scholars have argued that Confucianism remained part of both the personal ideology of Ho Chi Minh, and Ho Chi Minh Thought. In particular it was observed that Confucian morality and the principle of self-cultivation are a central part of the party’s platform and the ideology of Ho Chi Minh Thought. [ 12 ] The Communist Party of Vietnam rejects this, arguing that this interpretation is a distortion of the historical record of both Ho Chi Minh and the Communist Party of Vietnam. [ 13 ]Summarizing 30 years of studying Confucianism, Ho Chi Minh concluded : [ 14 ]

Học thuyết của Khổng Tử có ưu điểm của nó là sự tu dưỡng đạo đức cá nhân. Tôn giáo Giêsu có ưu điểm của nó là lòng nhân ái cao cả. Chủ nghĩa Mác có ưu điểm của nó là phương pháp làm việc biện chứng. Chủ nghĩa Tôn Dật Tiên có ưu điểm của nó, chính sách của nó phù hợp với điều kiện nước ta. Khổng Tử, Giêsu, Mác, Tôn Dật Tiên chẳng có những ưu điểm chung đó sao? Họ đều muốn mưu hạnh phúc cho mọi người, mưu phúc lợi cho xã hội. Nếu hôm nay họ còn sống trên cõi đời này, nếu họ hợp lại một chỗ, tôi tin rằng họ nhất định chung sống với nhau rất hoàn mỹ như những người bạn thân thiết. Tôi cố gắng làm người học trò nhỏ của các vị ấy.

The good side of Confucianism is the lesson of personal ethics. The good side of Christianity is noble benevolence. The good side of Marxism is the dialectical method. The good side of Sun Yat-sen is that his thinking is adapted to the concrete conditions in Vietnam. Confucius, Jesus, Marx and Sun Yat-sen sought the happiness and well-being of society. If they were still alive today they would certainly be talking together. And I believe they would live in perfect harmony as good friends. I am trying to learn from them as an applied student.

Source: https://thaiphuongthuy.com
Category : Blog

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.